Văn Thù Bồ Tát, phật bản mệnh cho người tuổi Mão

0
37

Văn Thù Bồ Tát có địa vị và uy danh hiển hách trong giới Bồ Tát của Phật giáo. Ngài có tên tiếng Phạn là Manjusri, dịch âm ra là Văn Thù Sư Lợi. Ngài là phật bản mệnh của những người tuổi Mão.

Truyền thuyết về Văn Thù Bồ Tát

Tương truyền, ngài thuộc gia tộc Bà La Môn, sinh ra từ sườn phải của Mẫu thân ngài. Khi mới đản sinh, ngài có nhiều thụy tướng: tướng mạo trang nghiêm, đủ 32 tướng tốt, có sắc thân màu tím vàng nổi bật. Khi mới sinh ra ngài đã biết nói, không lâu sau thì ngài xuất gia và thành thị giả của Đức Thế Tôn.

Giáo pháp Phật Đà được chia làm hai dòng truyền thừa lớn: Thâm Quán phái và Quảng Hành phái. Trong đó thì Thâm Quán phái truyền thừa giáo pháp của Văn Thù Bồ Tát đã thừa kế và phát dương.

Dưới góc độ thành tựu, Văn Thù Bồ Tát đã thành Phật từ sớm. Ngài có phật hiệu Phổ Biến Chiếu Như Lai, vì khi trợ duyên cho Đức Phật Thích Ca Mâu Ni cứu độ cho chúng sinh ngài đã xuất hiện dưới thân phận Bồ Tát. Trong văn hóa người Việt, Văn Thù Bồ Tát là vị Phật bản mệnh cho những người tuổi Mão.

Văn Thù Bồ Tát biểu hiện cho ý nghĩa trí tuệ Phật Đà, đây là hình tượng được nhân cách hóa của trí tuệ. Các đại sư Phật giáo ở Ấn Độ, Tây Tạng đều lấy Văn Thù Bồ Tát làm Bản tôn tu trì. Theo Phật giáo, tu trì pháp môn của Văn Thù Bồ Tát có thể nhanh chóng đạt sự gia trì, từ đó có được trí tuệ và xuất thế gian dễ dàng hơn.

Ý nghĩa, tên gọi hình tượng Văn Thù Bồ Tát

Văn Thù Bồ Tát có 6 nghĩa khác nhau dù theo cựu hay tân dịch, kinh Niết Bàn và kinh Vô Lượng Thọ dịch là “Diệu Dức”, kinh Vô Hành dịch là “Diệu Thủ”, kinh Đại Tịnh Pháp Môn và Quán Sát Tam Muội dịch là “Phổ Thủ”, kinh A Mục Khiếp Phổ Siêu dịch là “Nhu Thủ”, kinh Kim Cương An Lạc và kinh Vô Lượng Triệt Mật dịch là “Kính Thủ”. Còn theo kinh Đại Nhật dịch là “Diệu Kiết Tường”. Do chữ Văn Thù hay chữ Mạn Thù đều có nghĩa là “Diệu”, chữ Sư Lợi hay Thất Lợi thì có nghĩa là Đức tức là tốt đẹp trong nghĩa của chữ Kiết Tường.

Đỉnh đầu của Văn Thù Bồ Tát có tóc kết thành 5 xoáy, biểu trưng cho trí tuệ sáng suốt như mặt trời, một tay cầm kiếm đại diện cho trí tuệ chiếu soi những phiền não, chướng ngại. Văn Thù Bồ Tát ngồi trên lưng sư tử thể hiện sự oai dũng, vì thế chữ Văn Thù mang nhiều ý nghĩa khác nhau. Ngài là vị Bồ Tát với trí tuệ hàng đầu, ngài là cánh tay trái của Phật Tổ hỗ trợ việc duy trì sự ủng hộ Phật pháp.

Ý nghĩa hình tượng Bồ Tát Văn Thù ngồi trên lưng sư tử

Theo sự luận giải của các vị cổ đức, Văn Thù Bồ Tát đại diện cho trí, tuệ và tâm chứng. Trí đại diện cho khả năng nhận thức các pháp, thấy được tính bình đăng, chứng đắc thật tướng. Tay cầm kiếm của ngài cũng tượng trưng cho trí tuệ sắc bén.

Hình ảnh sư tử thể hiện sự uy lực của trí tuệ. Sư tử là loài chúa sơn lâm, với sức mạnh vượt trên các loài thú khác. Vì vậy lấy hình ảnh con sư tử để thể hiện năng lực siêu phàm của trí tuệ, cũng là trí của Phật. Nhờ vào trí tuệ này mà Văn Thù Bồ Tát có năng lực chuyển hóa những phiền não, chấp ngã, vô mình.

Theo kinh Thủ Lăng Nghiêm, khi ngài A Nan bị Ma Đăng Già, đức Phật sai Văn Thù Bồ Tát mang theo thần chú tới giải nguy. Tại sao lúc đó đức Phật sai Văn Thù Bồ Tát mà không phải các vị bồ tát khác? Đơn giản là Văn Thù Bồ Tát có trí tuệ siêu việt mới có khả năng chuyển hóa u mê của ngài A Nan.

Vị trí của Bồ Tát Văn Thù trong Phật giáo

Theo kinh điển Phật giáo ghi chép, Văn Thù Bồ Tát là thầy của nhiều chư Phật quá khứ, từng dẫn dắt rất nhiều người tu hành chứng Phật quả. Trong Phóng bát kinh thì Phật Đà cũng đã nói “nay ta đắc đạo thành Phật là nhờ ân đức của Văn Thù Bồ Tát, vô số chư Phật quá khứ đều là đệ tử của Văn Thù Sư Lợi, các Phật vị lai cũng nhờ uy lực của Ngài mà đạt được, giống những đứa trẻ dưới trần có cha mẹ, Ngài được xem như cha mẹ trong đạo Phật của tất cả chúng sinh”.

Văn Thù Bồ Tát là một trong tứ đại Bồ Tát, chỉ đứng sau đức Phật. Văn Thù Bồ Tát cũng được tôn làm “Biện tài đệ nhất”. Ngài ngồi trên con sư tử há miệng lớn, mang hàm ý “sư tử hống”, một sự ví von với thuyết pháp Phật Đà.

Tịnh thổ của Văn Thù Bồ Tát

Tịnh thổ của Văn Thù Bồ Tát được ghi lại trong nhiều sách Phật giáo, trong đó có 3 đoạn nổi bật trong Hoa Nghiêm Kinh và Văn Thù Sư Lợi Pháp Bảo Tạng Đà La Kinh:

Chương 12 Như lai danh hiệu phẩm thuộc Hoa Nghiêm kinh có ghi lại: “Đi qua 10 nước Phật trần vô số thế giới ở phương Đông, có thế giới Kim sắc, mang Phật hiệu Bất Động Trí. Trong thế giới đó có Văn Thù Bồ Tát, rồi hiện thân toàn liên hoa tạng”.

Chương 29 Bồ Tát trụ xứ phẩm trong Hoa Nghiêm Kinh cũ ghi chép: “Phía Đông Bắc có nơi Bồ Tát ở, tên Thanh Lương Sơn. Lúc xưa các vị Bồ tát hay ở đó, hiện nay có vị Bồ Tát hiệu Văn Thù Sư Lơi ở cùng 1000 Bồ Tát quyến thuộc, thường làm việc thuyết pháp”.

Trong Văn Thù Sư Lợi Pháp Bảo Tạng Đà La kinh có nói: “sau khi ta viên tịch, phía Đông Bắc Chiêm Bộ Châu có đất nước mang tên Đại Chấn Na, ở đó có ngọn núi Ngũ Đỉnh là nơi Văn Thù sư lợi tu hành ở đó.

Ngày nay, Ngũ Đài sơn ở Sơn Tây, Trung Quốc là thánh địa của Văn Thù Bồ Tát. Mỗi năm hàng trăm nghìn tăng tục từ Tây Tạng và nhiều nơi trên thế giới đổ về đây kính lễ ngài. Thậm chí có tín đồ kiền thành dành thời gian dài tới vài năm dùng cách đi ba bước lạy một lạy đi lên núi Ngũ Đài. Điều đó cho ta thấy địa vị của ngài trong Phật giáo quan trọng thế nào.